QT456-K35ĐHKT

QT456-K35ĐHKT

Hãy đóng góp cùng xây dựng một diễn đàn ngày càng mới mẽ hơn, bổ ích hơn...
 
IndexQT6CalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Mon Apr 11, 2011 4:11 am


Cây táo cuộc đời
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày. Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to :
- Cháu không còn là trẻ con, chảu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa.Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Ta rất riếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và dêm bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi, Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm :

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không ?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người cao tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không ?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nới rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi.

- Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử vơi cha mẹ mình đấy!


Được sửa bởi hearking ngày Mon Apr 18, 2011 12:55 am; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Admin


Tổng số bài gửi : 88
Points : 159
Reputation : 7
Join date : 09/04/2011
Age : 25
Đến từ : Đồng Nai

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Wed Apr 13, 2011 9:40 am

Vote cho bạn có tin thần post típ anh em ơi ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://qt456k35.forumvi.com
Kingga
Admin


Tổng số bài gửi : 28
Points : 44
Reputation : 0
Join date : 09/04/2011
Age : 25
Đến từ : QT6

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Thu Apr 14, 2011 7:18 pm

bài vít hay. Làm cho ng đọc phải suy nghĩ nhìu. I like it
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tien_lt
Admin


Tổng số bài gửi : 6
Points : 12
Reputation : 0
Join date : 09/04/2011
Age : 25
Đến từ : Bến Tre

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Thu Apr 14, 2011 11:14 pm

ôi bài viết, dù sưu tập nhưng nó vẫn hay... tự viết được thì tốt. hi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update ...   Fri Apr 15, 2011 8:51 am

Những Con Dốc Cuộc Đời

Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi...
Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".
Rất nhiều khi trong nhịp sống gấp gáp này, nỗi mệt mỏi, sự chán chường, cảm giác thất vọng đã vắt kiệt sức lực; lấy đi niềm lạc quan. Bạn muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu bạn dừng lại và quay nhìn trở về điểm xuất phát, bạn sẽ biết cái cảm giác tuyệt vời khi nhìn những gì ta đã vượt qua. Có thời điểm bạn nhận ra mình đang đứng trên đỉnh dốc. Hít thật sâu và nhìn kỹ về phía trước, bạn không cần phải hét lên sung sướng. Và khi ấy, điều bạn tự nhắc mình sẽ là tìm thêm những đỉnh cao mới, không cho phép mình thả dốc quá nhanh.

Cuộc sống của chúng ta giống như những chuyến đi bởi lẽ, ta luôn có nhiều những lựa chọn nhưng không nên mất quá nhiều thời gian để tìm được kết quả mình muốn. Khi thật sự rã rời thân thể, bạn hãy dừng lại ven đường nghỉ ngơi đôi chút. Dừng lại và bước đi đúng là cách phục hồi năng lực nhanh chóng nhất.

Lên dốc tuy chậm chạp, mệt mỏi thật nhưng phải thừa nhận mức độ an toàn cao hơn khi bạn thả dốc. Cảm giác của việc lao nhanh và phía trước tuyệt vời thật, nhưng biết đâu vực thẳm đâu đó mà bạn không kịp nhìn thấy, và biết đâu chiếc xe đã bị đứt thắng phanh. Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn...
Cuộc sống cũng giống một con đường, khi bạn đang bước trên những khổ đau thì đó là lúc bạn buộc phải "lên dốc" trong hành trình của đời mình. Dĩ nhiên, lúc tận hưởng cảm giác hạnh phúc thì không phải bất hạnh sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là "để dành" sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp.


Được sửa bởi hearking ngày Sat Apr 16, 2011 7:56 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!!   Sat Apr 16, 2011 7:50 pm

hãy chiêm nghiệm câu chuyện này nhé !!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!!   Sat Apr 16, 2011 8:00 pm

5 Phút Đọc Và Cả Đời Suy ngẫm

Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau...!


Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Tan_Chelsea
Admin


Tổng số bài gửi : 22
Points : 24
Reputation : 0
Join date : 16/04/2011
Age : 25
Đến từ : Thiên đường thịt chó - Nam Định

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Sun Apr 17, 2011 10:39 am

Kỷ niệm 10 năm ngày mất của bác Trịnh , mình lục lại quyển nhạc viết tay mang bút tích của cụ ghi lại trang đầu của quyển nhạc , để mọi người hiểu hơn về tình yêu mà Trịnh Công Sơn muốn nói đến . Thân !

1. Giòng sông là chứng nhân già nua nhất của địa cầu . Hãy thử một lần nương vào cơn mộng du nào đó tìm về những cành san hô cũ kỹ để học xem giòng sông đã ghi những gì về tình yêu. Tôi đã hơn 1 lần trở về từ những cơn mộng du đó để rồi làm người đãng trí buồn bã . Từ đấy , tôi cũng đã biết tình yêu thường mở ra những cơn địa chấn kinh hoàng và đã đôi lần quay về xác xơ làm con quạ già kể hoại một chuyện tình , chết như loài quạ vẫn thường kêu ngậm ngùi trên nóc nhà một người hấp hối .

2. Có những cơn hạn hán về thiêu đốt địa cậu . Tình yêu bốc lửa và phơi khô . Từ đó tình yêu chỉ còn là những vết tích chết được con người manh nha ngụy trang để lừa dối nhau . Môi đã khô từ ngày hạn hán . Nước miếng được ve tròn như những hạt kim cương đụt ngầu . Trái tim là quả ổi đen trên cành cằn cỗi trụi lá. Lời yêu thương như lên men từ cõi chết ù lì . Bây giờ nhớ về tình yêu cũng như hoài niệm về một cổ thích huyền hoặc . Nghườ ta không còn có thể nói với nhau . Chỉ nói với riêng mình . Và tiếng nói được trả về từ cõi chết làm trung gian thường trực giữa hai kẻ đối diện .

3. Thành phố của tình yêu đóng cửa từ dạo đó . Mỗi người về tự xây riêng cho mình một nhà nguyện . Hằng đêm lời nguyện cầu vang lên như thánh ca . Những lời nguyện cầu lên cao, lên cao mãi kết tinh thành một vương miện mầu ngọc đen . Vương miện là di chúc quí báu dành cho kẻ chân tình về sau .

4. Cũng từ đó lời gọi vào tình yêu là lời vô vọng . Những thiết tha tình yêu là những chóp lóe biến vào cơn giông . Không ai lừa dối ai . Chỉ có mình phỉnh phờ lấy mình . Bởi cái chết đã dựng hình tượng trong cõi sống . Con tim đã quen xúc động. Tiếng nói đã quen gửi đi . Từ bao giờ đến bây giờ . Sự quen thuộc gây ảo tưởng mới lạ để đánh lừa con mắt . Cảm xúc của con người chỉ là một kẻ trung gian đần độn. Chúng ta dùng ánh sáng đom đóm để thăng hoa tình yêu nhưng rồi con đom đóm đã chết . Ta lại được trả về trước mộng khoảng không đen . Thảm kịch sẽ được dựng lên mãi mãi bao giờ còn loài người . Trong cõi riêng ta có một con chim bé nhỏ đứng nhìn và hót hoài điệp khúc buồn bã đó . Con người chĩ là loài thiêu thân vô tội bay mãi vào ảo tưởng tình yêu .

5. Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình . Tình yêu cũng mở ngỏ cho những lần hóa kiếp .
Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu

Trịnh Công Sơn
1967
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Tue Apr 19, 2011 1:34 am

Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Giấc Mơ

Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".

Đêm đó, cậu bé đã viết bảy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.

Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.

Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".

Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:

- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?

- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?

Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.

- Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.

Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:

- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.

***

Nhiều năm trôi qua, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầy nói:

- Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó.

Nghe thầy nói thế, cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:

- Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Tue Apr 19, 2011 1:38 am

Những cây cổ thụ...


Ở một khu rừng nọ có ba cây cổ thụ đang bàn luận về tương lai. Cây thứ nhất nói: "Một ngày nào đó tôi muốn được trở thành chiếc hộp đựng châu báu với hình dáng lộng lẫy....
Cây thứ hai nói: "Tôi muốn trở thành con thuyền to lớn. Tôi sẽ chở đức vua và hoàng hậu đi khắp thế giới". Và cây thứ ba: "Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn nhất trong khu rừng này. Mọi người nhìn lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm đến bầu trời".

Một vài năm sau đó một nhóm người đặt chân đến khu rừng và cưa những thân cây. Cả ba đều mỉm cười hạnh phúc vì tin mong ước của mình sẽ thành hiện thực.

Khi cây đầu tiên được bán cho một chủ trại mộc, nó được tạo thành máng đựng thức ăn gia súc và đặt trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ để câu cá. Cây thứ ba bị chặt thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Đây chẳng phải là những điều chúng hằng mong đợi.

Một ngày nọ, một cặp vợ chồng đến kho thóc. Người vợ đã đến kỳ sinh nở, người chồng hy vọng tìm được một chiếc nôi cho đứa bé và máng cỏ đã trở thành chỗ ở ấm áp cho em. Cây thứ nhất cảm nhận được sự quan trọng của nó và hiểu rằng mình đang che chở một sinh linh bé nhỏ.

Vài năm sau, một nhóm người đi đánh cá trên chiếc thuyền của cây thứ hai gặp phải một trận bão lớn. Những người trên thuyền đã rất mệt mỏi, nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự vững chãi để giữ an toàn và sự bình yên cho chủ nhân. Với cây thứ ba, một ngày, có ai đó đã đến và nhặt những khúc gỗ. Trên đỉnh đồi, nó được đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để đứng vững trên đỉnh đồi này.

Khi sự việc xảy ra không theo như ý muốn, đừng tuyệt vọng vì mọi việc diễn ra đều có chủ đích. Cả ba cây cổ thụ đều thực hiện được những ước mơ của mình, dù cách thức để đạt đến đích cuối cùng không như mong đợi. Cuộc sống sẽ không phụ những kẻ có lòng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Friend or Love   Tue Apr 19, 2011 5:44 am

1 clip rất hay, mọi người nên xem nè
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Wed Apr 20, 2011 7:50 am

Cám ơn cuộc sống!

Truyện cổ Trung Hoa kể:
Ở miền núi Hô-Phu, có một người đàn bà bán rượu tên là Wong. Một hôm, xuất hiện một vị thiền sư đạo đức đến trọ ở gần quán, dù không có tiền, ngài cũng được bà chủ quán tiếp đái nồng hậu.

Vị thiền sư ở đó khoảng ba năm. Trước khi cáo từ, ngài đào một giếng cạnh quán. Mọi người ngạc nhiên khi một dòng nước trong vắt vọt lên, họ nếm thử thì thấy đó là một loại rượu hảo hạng. Từ đó, bà chủ quán trở thành nổi tiếng và giàu có.

Ít lâu sau, vị thiền sư lại ghé ngang quán, ngài hỏi thăm bà chủ quán về giếng rượu. Bà này than phiền:

- "Rượu tốt nhưng tôi không bao giờ có dư để dự trử"

Vị thiền sư mỉm cười rồi lẳng lặng viết lên tường:

-"Trời đất thật bao la, nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế nữa. Dù không tốn kém bà chủ vẫn có rượu để bán thế mà vẫn không hài lòng."

Viết xong thiền sư lẳng lặng ra đi, và dòng rượu cũng khô cạn.

Người đàn bà thay vì biết ơn và ca ngợi lòng đại lượng của trời, bà lại than phiền vì không có nhiều rượu để dự trử. Ðôi khi chúng ta cũng giống như người đàn bà đó: "Có voi đòi tiên ". Kinh nghiệm thông thường cho thấy: Ít người được thoả mãn với chính mình, họ thường sa vào tình trạng "Ðứng núi này trông núi nọ", và cho rằng mình kém may mắn hơn người khác. Chúng ta thường mang tật so sánh và hay lập lại câu: "Giá tôi được như người này người nọ". Chúng ta quá bận tâm với nhứng ý nghĩ viễn vông, mà quên vui hưởng những ơn phúc hiện tại.

Mỗi người điều được Thượng Đế ban tặng những món quà riêng biệt, nhưng chúng ta không nhận ra, chúng ta chỉ muốn có được những thứ mà Thượng Đế biết rằng nó không thích hợp với chúng ta.Nếu cho bạn chọn một gia đình hạnh phúc, nhưng đời sống vật chất thì hơi khó khăn, sống qua ngày,không có điều kiện bon chen với bạn bè, Và chọn một cuộc sống giàu sang, hãnh diện và hưởng thụ, nhưng thiếu mất tình thương cha mẹ, gia đình tan nát, chỉ có thể dùng tiền để khỏa lấp khoảng trống trong lòng , vậy bạn sẽ chọn con đường nào?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Wed Apr 20, 2011 7:51 am

Cái Vỏ Ốc Sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".
"Vì vậy mà chúng ta có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".


Được sửa bởi hearking ngày Wed Apr 20, 2011 7:59 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Wed Apr 20, 2011 7:59 am

Chiếc Bát Gỗ

Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.

Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.

Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: "Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi". Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.

Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.

Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ:
- Con đang làm gì vậy?
Đứa trẻ mỉm cười trả lời:
- Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này cha mẹ về già.
Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.
Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.
Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.
Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.
Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.
Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
TieuKiem
Lớp mầm
Lớp mầm


Tổng số bài gửi : 8
Points : 16
Reputation : 4
Join date : 09/04/2011
Age : 25
Đến từ : QT6

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Fri Apr 22, 2011 8:32 pm

Mình cũng góp 1 bài vậy...

Bạn ...
Một đôi bạn thân cùng nhau đi du lịch. Trong một lần tranh luận, họ cãi nhau,
một
người đã tát người kia. Người bị tát cảm thấy bị xúc phạm,không nói gì
mà chỉ viết lên cát: "Hôm nay người bạn thân của tôi đã tát tôi".

Họ tiếp tục chuyến du lịch đến một vùng hoang vu, người bị tát suýt bị cát
vùi, may mắn dược bạn cứu. Tỉnh lại, người đó lại khắc lên đá: "Hôm nay
người bạn tốt của tôi đã cứu tôi". Đứng bên cạnh, người bạn hiếu kỳ
hỏi: "Tại sao lúc mình tát cậu, cậu lại viết lên cát, bây giờ lại khắc lên đá?"
Người này trả lời: "Khi bị bạn làm tổn thương nên viết vào nơi dễ quên, gió
sẽ thổi lấp đi. Ngược lại, nếu được giúp đỡ hãy nên khắc sâu trong đáy
lòng. Ở nơi đó, bất cứ ngọn gió nào cũng không thể xoá lấp được."

Bạn bè nếu xảy ra va chạm là nhất thời vô tâm, giúp đỡ mới là thật lòng.
Hãy quên đi những gì bạn bè đã gây ra, ghi nhớ sự giúp đỡ của họ, chúng ta
sẽ thấy trên thế giới này toàn là bạn tốt.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Admin


Tổng số bài gửi : 88
Points : 159
Reputation : 7
Join date : 09/04/2011
Age : 25
Đến từ : Đồng Nai

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   Sat Apr 23, 2011 8:51 pm

Box này có vẻ phát triển nhỉ ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://qt456k35.forumvi.com
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Sun Apr 24, 2011 6:40 pm

Sự Lựa Chọn Giản Dị

"Giả sử bạn đang lái xe trong một buổi tối mưa bão. Bỗng gặp ba người ở bến xe buýt đang đứng chờ và cùng vẫy bạn xin đi nhờ xe. Một là người phụ nữ lớn tuổi trông rất yếu, bà ta cần đến bệnh viện vì bệnh nặng đang đau đớn. Một là vị bác sĩ đã từng cứu mạng bạn. Người cuối cùng là người khác giới mà bạn đang mong muốn chiếm được tình cảm. Nhưng xe bạn chỉ có hai chỗ ngồi, tức là một ghế cho người lái và một ghế cho khách. Bạn sẽ chọn như thế nào?"



Đây là một câu hỏi để ứng cử vào một vị trí của tổ chức quốc tế. Bạn thử trả lời xem sao nhé

Bạn có thể đưa người phụ nữ bị bịnh đi. Bà ấy ốm nặng và có thể chết mất. Do đó bạn cần giúp bà ta trước, điều đó thật dễ hiểu và bạn quả là một người nhân hậu.

Bạn cũng có thể đưa vị bác sĩ đi, vì ông ấy đã từng cứu sống bạn. Đây là một cơ hội tốt để đền đáp. Bạn quả là người biết nhớ ơn và chân thành.

Bạn cũng có thể đưa "người trong mộng" của bạn về, vì có thể bạn sẽ không bao giờ có cơ hội chiếm được tình cảm của cô ấy/anh ấy nếu bạn bỏ lỡ lần này.

Và bạn thân mến, câu trả lời rất đơn giản: "Tôi sẽ đưa chìa khoá cho bác sĩ để ông ấy đưa người phụ nữ bị bệnh đến bệnh viện. Tôi sẽ ở lại cùng "người trong mộng" và cùng chờ xe buýt"

Vậy đấy, chúng ta cứ ngồi nghĩ đi nghĩ lại, đắn đắn đo đo xem ưu tiên ai đây trong khi chúng ta sẽ nhận được nhiều hơn nếu chúng ta biết cho đi và phá vỡ những giới hạn nhỏ bé tự đặt ra.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hearking
Tiểu học
Tiểu học


Tổng số bài gửi : 36
Points : 59
Reputation : 3
Join date : 10/04/2011
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: update !!!   Sun Apr 24, 2011 6:42 pm

Nguồn Gốc Chú Mèo Hello Kitty

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hằng ngày, hằng tuần... Họ có ít thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hằng ngày.
Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:
_Cháu gái! Tan học rồi sao không về nhà mà khóc?
Cô bé òa lên tức tưởi:
_Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không có ai nghe cháu nói!
_Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẻ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt xoe tròn hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng- Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “ Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Kitty không hề có miệng?)- chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi nguời.
Tôi không biết “ sự tích” Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Kitty là một lần tôi được nhắc nhở: Phải biết lắng nghe người khác- thực sự lắng nghe.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!   

Về Đầu Trang Go down
 
Hạt giống tâm hồn, mỗi ngày 1 bài viết !!!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
QT456-K35ĐHKT :: Góc học tập :: Tài liệu khác-
Chuyển đến